Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Ngành hàng không Việt Nam thua lỗ đến bao giờ?

Tác giả: TRẦN ĐÌNH BÁ
Bài đã được xuất bản trên VietnamNet

Đã đến lúc cần phải có một sự đổi mới đột phá ngay trong ngành hàng không Việt Nam (HKVN), để đoạn tuyệt với cơ chế cửa quyền và quan liêu bao cấp, để HKVN thực sự đổi mới và hội nhập, xứng tầm với một quốc gia có vị trí và tầm quan trọng trong khu vực và trên trường quốc tế.

LTS: Làm sao cải thiện được vị thế cho ngành hàng không VN, góp phần giảm thiểu quá tải và tai nạn giao thông trên đường bộ, mới đây, TS Trần Đình Bá- Hội kinh tế & vận tải ĐSVN; Hội Khoa học & kinh tế VN đã có bài viết gửi Tuần Việt Nam. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, Tuần Việt Nam chúng tôi xin đăng tải bài viết này. Rất mong quý bạn đọc gần xa có nhiều bài viết, ý kiến trao đổi với tác giả về vấn đề này.

Do hoạt động trên cao không bị chia cắt về sông núi, biển cả nên quy luật kinh tế đặc thù tối ưu của ngành hàng không là "đường thẳng nối hai điểm vận tải". Vậy nhưng hàng chục năm nay, Cục Hàng không VN làm trái quy luật đó khi "trói chặt" các hãng HK hoạt động ở Việt Nam bay lòng vòng trong "vườn nhà", để lại sự thua lỗ và không ít sự tụt hậu.

Từ "lãi ròng" sang "lỗ ròng"?

Năm 2009, độc giả cả nước rất chú ý tới sáng kiến "đường bay thẳng HN-TPHCM" do cựu phi công Mai Trọng Tuấn đề xuất, được dư luận xã hội tôn vinh là "đường bay Vàng" và đã được Thủ tướng quan tâm chỉ đạo thực hiện.

Vậy nhưng lãnh đạo Cục HKVN đã tính bài toán hiệu quả kinh tế đường bay rồi kết luận rằng "đường bay thẳng Hà Nội - TP HCM chỉ tiết kiệm được 42 km và 2 phút rưỡi bay nên không kinh tế" và thẳng thừng từ chối sáng kiến này.

Trong khi, khi so sánh hiệu quả kinh tế trên một đường đi vòng với một đường đi thẳng chúng ta sẽ phải đưa về một hệ quy chiếu để so sánh và tìm được giá trị thực của nó bằng một bài toán cao cấp, chứ không thể là một bài toán số học.

Thật đáng buồn khi Việt Nam có gần một trăm giáo sư tiến sỹ ở Học viện HKVN, Cục HKVN, Viện quy hoạch Bộ GTVT nhưng lại không tính nổi bài toán hiệu quả kinh tế đường bay, mà phải đi mua phần mềm tính toán của nước ngoài.

So sánh hiệu quả kinh tế phải tính bằng tỷ lệ % giữa công có ích so với công toàn phần. Công trên đường bay chuyển hướng nhiều lần phải được được tính bằng tích phân đường theo cơ học cổ điển của Newton.


"Hệ quả từ tích vô hướng" là một phương pháp để đưa các đoạn thẳng có phương, có hướng khác nhau quy đổi về một hệ quy chiếu để so sánh. Đường bay Hà Nội - TP HCM theo đường thẳng chỉ là 1140 km, thế nhưng khi phải đi qua Đà Nẵng theo phương vuông góc là 416 km, gọi là công vô ích, làm mất đi 26,2 % chi phí sản xuất.

Như vậy mỗi chuyến bay lãng phí bình quân trên 4000 USD. Đường bay Huế- TP HCM chỉ 630 km, lãng phí theo phương vuông góc 242km mất 27,8%, đường bay Đà Nẵng- TP HCM chỉ 602 km, lãng phí 180 km mất 23,1%. Đường bay Hà Nội- Cần Thơ chỉ 1217 km, lãng phí 474 km mất 28,1% ...

Đó lại là những đường bay có tần suất cao nhất nên đã gây nên sự lãng phí lớn về chi phí sản xuất bao gồm xăng dầu, thời gian thuê máy bay, thuê phi công.

Hãng HK Indo China Alines (ICA) kinh doanh thua lỗ và có nguy cơ phá sản

Toàn bộ 23 tuyến đường bay nội địa tại VN thì đã có 19 đường bay vòng, lãng phí bình quân hơn 25% chi phí sản xuất. Khi mà các ngành kinh tế kinh doanh hay sản xuất lãi ròng chỉ đạt khoảng 8-10% chi phí sản xuất, thì sự lãng phí hơn 25% chi phí sản xuất, đã chuyển đáp số bài toán kinh doanh vận tải hàng không từ "lãi ròng" sang "lỗ ròng" bình quân 25% -10%= 15%.

Nhiều chuyên gia hàng không kỳ cựu đã phải nói: "Hàng không nội địa tại VN chưa bao giờ có lãi!", nhưng họ lại không đi tìm nguyên nhân. Trong 5 hãng Hàng không hoạt động tại VN thì Indochina Alines (ICA) chỉ mới hoạt động trong 1 năm đã lỗ tới 50 tỷ đồng đành phải ngừng bay.

Hãng Jetstar Pacific Airlines (JPA) càng bay nhiều càng lỗ, bình quân mỗi tháng lỗ 2 triệu USD là phù hợp tuyến tính so với tỷ lệ "lỗ ròng" 15% đó và đang đối mặt với nguy cơ phá sản. Hãng HK Vietjet (VJA) được cấp phép từ nhiều năm nhưng không dám bay vì sợ thua lỗ như ICA và JPA.

HK quốc gia VNA được cho là "có lãi" do lấy được đường bay quốc tế đường dài có hiệu quả cao hơn để bù lại cho các đường bay nội địa. Với đường bay nội địa để không bị lỗ, VNA phải móc từ túi tiền của hành khách với giá vé lúc nào cũng cao ngất, cao hơn nhiều so với giá vé các hãng ICA, JPA...

Tất nhiên thiệt hại nặng nề đó thuộc về các công chức và các doanh nghiệp Nhà nước thường xuyên sử dụng dịch vụ VNA và "trăm dâu đổ đầu tằm"- ngân sách Nhà nước phải gánh.

Bay vòng và tư duy "gà què..."

Tại cuộc họp "Đường bay Vàng" ngày 9/7/2009, Cục phó Lại Xuân Thanh đã phát biểu: "Bay qua bầu trời Lào và Campuchia sẽ không đảm bảo an ninh... Các đường bay nội địa ở VN phải được duy trì trong lãnh thổ để thực hiện quyền kiểm soát điều hành".

Tư duy "bay trong vườn nhà" đang thực sự trở thành vòng kim cô trói chặt các hãng HK nước ta trong vòng luẩn quẩn gây lãng phí và thua lỗ. Bởi đường bay thẳng xuyên qua 3 nước Việt Nam- Lào- Campuchia từ Đà Nẵng đến Stungcheng (CPC) đã thực hiện từ những thập kỷ 80 của thế kỷ trước đều an toàn tuyệt đối, nay lại có thêm đường bay Hà Nội- Pakse (Lào) thường xuyên hoạt động.

Với đường bay lòng vòng trong lãnh thổ, Nhà nước hoàn toàn thất thu thuế tài nguyên, còn các hãng HK phải chịu thua lỗ do lãng phí tới 25% chi phí sản xuất.

Cơ chế "trói" này góp phần gây thất thoát mỗi năm trên 30 triệu USD tiền thuế tài nguyên không gian, kèm theo đó là hơn 70 triệu USD do lãng phí về nhiên liệu, tiền thuê máy bay và phi công, khiến các hãng HK đi đến thua lỗ và có nguy cơ phá sản như Indochina Alines (ICA), Jetstar Pacific Airlines (JPA), lỗ và nợ tới gần 200 triệu USD, có nguy cơ phải ngừng bay.

Tư duy "bay trong vườn nhà" đang thực sự trở thành vòng kim cô trói chặt các hãng HK nước ta trong vòng luẩn quẩn gây lãng phí và thua lỗ. Bởi đường bay thẳng xuyên qua 3 nước Việt Nam- Lào- Campuchia từ Đà Nẵng đến Stungcheng (CPC) đã thực hiện từ những thập kỷ 80 của thế kỷ trước đều an toàn tuyệt đối, nay lại có thêm đường bay Hà Nội- Pakse (Lào) thường xuyên hoạt động.

Với đường bay lòng vòng trong lãnh thổ, Nhà nước hoàn toàn thất thu thuế tài nguyên, còn các hãng HK phải chịu thua lỗ do lãng phí tới 25% chi phí sản xuất.

Còn 12 triệu "thượng đế"/ năm, mỗi chuyến bay, bay bình quân mất mất ¼ thời gian và mất ¼ giá trị tấm vé do bay lòng vòng. Hãng HK JPA có 70% vốn điều lệ Nhà nước mà chỉ có duy nhất có 1 phi công VN nhưng lại là lái phụ. Hãng HK quốc gia VNA muốn sắm thêm máy bay cũng phải đi vay nợ nước ngoài nhờ Chính phủ bảo lãnh.

VN đã có Luật HK VN, Luật Doanh nghiệp, Luật Đầu tư... và Chính phủ VN đã ký hiệp định tham gia "Bầu trời mở rộng" để tiết kiệm nhiên liệu, thời gian và khai thác tài nguyên không gian hợp lý làm giàu cho mỗi nước. Vậy mà Cục HKVN hiện nay đang trói chặt các doanh nghiệp là các hãng HK trong tư duy "gà què"...

Bởi thế cho nên một nước gần 90 triệu dân, có cơ sở hạ tầng tốt nhất ASEAN với 50 sân bay, trong đó có 9 sân bay quốc tế hiện đại, mà chỉ đạt khoảng 12 triệu hành khách/năm, thua xa Singapore, nước có dân số chỉ 3 triệu dân và duy nhất chỉ có 1 sân bay. Chất lượng phục vụ của các hãng HKVN thì thua xa cả HK Lào, đó là một điều đáng hổ thẹn.

Sự thua lỗ và tụt hậu này có phần trách nhiệm từ cơ quan quản lý Nhà nước, đó là Cục HKVN.

Nhớ lại đêm trước của thời kỳ Đổi mới (1986) Giám đốc Hoàng Việt- nhân vật chính trong vở kịch nổi tiếng "Tôi và chúng ta" đã nói một câu đáng suy nghĩ: "Cứ trói chúng tôi lại rồi ném xuống sông thì làm sao bơi được..."". Câu nói này cũng phản ảnh đúng việc làm cửa quyền, quan liêu, bao cấp theo cơ chế "xin- cho", tồn tại thịnh hành ngay trong Cục HKVN hiện nay.

Hoạt động HK là cực kỳ quan trọng phản ảnh vị thế về chính trị, tiềm năng kinh tế, sức mạnh quốc phòng- an ninh, phản ảnh trình độ văn minh của một quốc gia. Đã đến lúc cần phải có một sự đổi mới đột phá ngay trong ngành HKVN, để đoạn tuyệt với cơ chế cửa quyền và quan liêu bao cấp, để HKVN thực sự đổi mới và hội nhập, xứng tầm với một quốc gia có vị trí và tầm quan trọng trong khu vực và trên trường quốc tế.

Bảng hiệu kinh tế đường bay nội địa tại VN theo "Phương pháp TĐB" cho thấy sự lãng phí rất lớn do cơ chế "trói" hiện nay:

Tuyến bay

Chiều dài đường bay thẳng qua 2 điểm ( km )

Quãng đường lãng phí

(km )

Hiệu quả kinh tế

(tỷ lệ % so với chi phí sản xuất)

Lãng phí kinh tế

(tỷ lệ % so với chi phí sản xuất)

Hà Nội - TP Hồ Chí Minh

1140

416

73,2%

26,8%

Hà Nội - Pleiku

812

52

93,9%

16,1%

Hà Nội - Đà Lạt

1031

174

85,5%

14,5%

Hà Nội - Buôn Ma Thuột

948

94

90,9%

9,1%

Hà Nội - Cần Thơ

1217

474

71,9%

28,1%

Hà Nội - Phú Quốc

1215

766

61,3%

38,7%

TP Hồ Chí Minh - Vinh

873

390

69,1%

30,9%

TP Hồ Chí Minh - Hải Phòng

1099

312

77,8%

22,2%

TP Hồ Chí Minh - Đồng Hới

733

316

69.8%

30.2%

TP Hồ Chí Minh - Huế

630

242

72,2%

27,8%

TP Hồ Chí Minh - Đà Nẵng

602

180

76,9%

23,1%

TP Hồ Chí Minh - Nha Trang

309

52

85,5%

14,5%

TP Hồ Chí Minh - Cam Ranh

298

42

89,6%

10,4%

TP HCM - Buôn Ma Thuột

255

82

75,6%

24,4%

TP Hồ Chí Minh - Pleiku

379

96

79,7%

20,3%

TP Hồ Chí Minh - Chu Lai

547

98

84,8%

15,2%

TP Hồ Chí Minh - Đà Lạt

227

54

80,0%

20,0%

TP Hồ Chí Minh - Phú Yên

374

66

85,0%

15,0%

Cộng

13913

4488

75,6%

24,4%

Hiệu quả bình quân trên tất cả các đường bay ở VN chỉ đạt 75,6 %, thiệt hại kinh tế 24,4 % (tỷ lệ lãng phí gần 1/4).

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011

Vụ tàu Bình Minh 02 và phép thử của Bắc Kinh

Tác giả: VIỆT LONG (ĐHQG HÀ NỘI)
Bài đã được xuất bản trên VietnamNet

Có thể nói, sự kiện Bình Minh 02 được xem như một mũi tên bắn nhiều đích. Nhưng cái đích hệ quả cuối cùng những nhà vạch kế hoạch này chưa chắc đã lường hết được. Kinh nghiệm quốc tế cho thấy vũ lực không bao giờ giải quyết triệt để các tranh chấp. Chỉ có lòng tin và nỗ lực giải quyết các tranh châp bằng các biện pháp hòa bình mới là chìa khóa để giải quyết các vấn đề Biển Đông, phù hợp với luật pháp quốc tế.

>> "Trung Quốc đang cố tình làm dư luận hiểu nhầm"

Theo thông báo của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam, ngày 26/5/2011 các tàu hải giám Trung Quốc đã vi phạm vùng biển thuộc quyền chủ quyền của Việt Nam, gây thiệt hại lớn về kinh tế và cản trở hoạt động bình thường của PVN. Tàu hải giám Trung Quốc đã đe dọa tàu Bình Minh 02, cắt cáp thăm dò địa chấn tại lô 148 Thềm lục địa Việt Nam, cách mũi Đại Lãnh (Phú Yên) 120 km hải lý. Hoạt động thăm dò của tàu Bình Minh đã được diễn ra một cách bình thường từ năm 2010 không có tranh chấp.

Trung Quốc và Việt Nam đều là thành viên của Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 có nghĩa vụ tôn trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của các quốc gia ven biển. Vị trí cắt cáp đã ở gần bờ biển Việt Nam so với phạm vi tối thiểu 200 hải lý thềm lục địa và đặc quyền kinh tế mà quốc gia này được hưởng một cách hợp pháp theo luật quốc tế. Việt Nam ngay lập tức đã trao Công hàm phản đối. Nội dung công hàm nêu rõ hành động nói trên của Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền của Việt Nam đối với thềm lục địa của mình, vi phạm Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc, trái với tinh thần và lời văn của Tuyên bố năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) cũng như nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước Việt Nam và Trung Quốc về việc không làm phức tạp thêm tình hình Biển Đông[1].

Vì sao Bắc Kinh lại tiến hành những hoạt động như vậy? Xem xét một loạt các sự kiện gần đây Trung Quốc tiến hành ở Biển Đông cho thấy trước hết hoạt động này nằm trong chiến lược chung bảo vệ “lợi ích cốt lõi” của Trung Quốc hay nói một cách chính xác là ý đồ chiến lược độc chiếm Biển Đông. Từ sau vụ va chạm với tàu Impeccable của Mỹ ngày 8/3/2009 và gửi Công hàm đến Liên Hợp quốc ngày 7/5/2009 lần đầu tiên lưu hành bản đồ đường đứt khúc 9 đoạn (đường lưỡi bò) yêu sách 80% diện tích Biển Đông, Bắc Kinh ngày càng tỏ ra quyết liệt thực hiện ý định này, phản đối mọi sự hiện diện của nước ngoài cũng như những nỗ lực duy trì hòa bình, ổn định trong Biển Đông. Nước này đã tăng cường đáng kể sức mạnh quân sự, từ đóng tàu sân bay, tăng cường tàu tuần tra, gia tăng khả năng giám sát của tàu hải quân và ngư chính, đến công bố kế hoạch phát triển 36 tàu tuần tra trong vòng 5 năm tới, mở rộng các căn cứ quân sự ở đảo Triton và các tiền đồn quân sự trên các bãi đá ngầm mà Trung Quốc chiếm ở Trường Sa, xây dựng các căn cứ tàu ngầm, tên lửa ở Hải Nam, Quảng Châu.

Theo Báo cáo phát triển đại dương Trung Quốc do cơ quan Giám sát hàng hải vừa công bố tháng 5/2011 trong năm 2010, cơ quan này đã điều động hơn 1.000 chuyến bay và 13.300 chuyến tuần tra biển trên Biển Đông, nhằm phục vụ cho ý đồ trên. Trung Quốc đã đi từ chính sách “giấu mình chờ thời” sang đòi hỏi “lợi ích cốt lõi” rồi “quyết đoán nhưng không đối đầu”, hô hào “giải quyết song phương” trong khi cho tàu xuống Biển Đông gây sức ép. Biển Đông chưa bao giờ và không khi nào nằm ngoài tính toán chiến lược của Bắc Kinh như một sâu sau nằm dưới quyền phán xét của Trung Quốc.

Hoạt động này nhằm củng cố yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc ở Biển Đông. Nếu chỉ dựa vào Công ước luật biển 1982 sẽ khó có thể thuyết phục thế giới tin vào chủ quyền của Trung Quốc trên những lô dầu khí nằm cách xa bờ biển Trung Quốc gấp hơn ba bốn lần so với bờ biển Việt Nam hay Philippin. Liệu có phải vô tình khi các hoạt động của Trung Quốc gần đây đều được tiến hành trên đường ranh giới mập mờ của đường lưỡi bò. Hãy xem lại sự kiện quấy nhiễu tàu và máy bay hoạt động của Philippin tại Bãi Cỏ rong trong tháng 3-5/2011, cản trở tàu Bình Minh 02 của Việt Nam tại vùng biển ngoài khơi Miền Trung Việt Nam và việc Trung Quốc đang đàm phán với Indonexia để phối hợp tuần tra chung ở vùng biển cách xa bờ biển Trung Quốc hàng ngàn km.

Hoạt động này nhằm mục đích tranh chấp tài nguyên ở Biển Đông, theo phương châm “khai thác biển xa trước, biển gần sau, nơi tranh chấp trước nơi không tranh chấp sau”. Theo các số liệu do Bloomberg tổng hợp, nguồn dự trữ dầu của nước này đã sụt giảm gần như 40% kể từ năm 2001. Cho nên, nhu cầu khai thác dầu khí Biển Đông càng thêm cấp thiết. Tháng 2/2011, Tập đoàn dầu khí ngoài khơi Trung Quốc công bố kế hoạch đầu tư 350 tỉ nhân dân tệ (54 tỉ USD) trong 5 năm tới để khai thác tài nguyên dầu và khí tự nhiên, trong đó 20 tỉ nhân dân tệ để khai thác và phát triển dầu khí vùng nước sâu. Ngày 24/5/2011 CNOOC ra tuyên bố về ý định triển khai ở Biển Đông trong tháng 7/2011 dàn khoan khùng có khả năng khoan 3000m vừa đóng thành công. Việc đưa dàn khoan này vào hoạt động nhằm hỗ trợ cho yêu sách chủ quyền của Trung Quốc, cũng như giải quyết cơn khát năng lượng của Trung Quốc.cho nền công nghiệp đang trên đà phát triển mạnh. Lệnh cấm đánh bắt cá đơn phương thiết lập thể hiện sự tranh chấp quyết liệt không chỉ dầu khí mà cả tài nguyên sinh vật đang trên đà cạn kiệt.

Hoạt động này nhằm gây sức ép với các nước để thực hiện “gác tranh chấp cùng khai thác”. Ngay sau vụ Bình Minh -02, CNOOC đã công bố 19 lô cùng hợp tác khai thác dầu khí ngoài khơi với các công ty nước ngoài trong khu vực Biển Đông. Bắc Kinh đang cố tình gây ra các tranh chấp để biến vùng biển ven bờ của các nước xung quanh Biển Đông thành các khu vực tranh chấp nhằm đề xuất “gác tranh chấp cùng khai thác”. Một chính sách khôn ngoan cho phép tiếp cận tài nguyên nước khác trong khi vẫn duy trì được tiền đề “chủ quyền thuộc Trung Quốc”.Hoạt động này mang tính răn đe Việt Nam, đặc biệt trong hoàn cảnh kinh tế nước Việt đang khó khăn, lạm phát tăng cao, và đang trong quá trình chuyển giao thế hệ lãnh đạo.

Hoạt động này còn nhằm mục đích gây sức ép với các công ty Mỹ đang có hoạt động dầu khí ở Việt Nam và qua đó thử thách sự phản ứng của siêu cường bên kia bờ Thái Bình Dương. Theo Bloomberg News, công ty Exxon Mobil của Mỹ cũng có kế hoạch thăm dò dầu khí ngoài khơi miền Trung Việt Nam trong năm nay, một địa điểm rất gần với nơi tàu Bình Minh 02 bị cắt cáp.

Hoạt động này còn thăm dò phản ứng của ASEAN. Nó chỉ diễn ra đúng một tuần sau khi hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng các nước thành viên Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á lần thứ 5 (ADMM 5), tổ chức tại Jakarta, Indonesia, với chủ đề "Tăng cường hợp tác quốc phòng ASEAN đối phó với những thách thức mới". Tuyên bố của các bộ trưởng đã khẳng định: “Các quốc gia thành viên ASEAN cam kết thực thi đầy đủ, hiệu quả Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và làm việc hướng tới việc thông qua Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) để thúc đẩy hơn nữa hòa bình và ổn định trong khu vực”.. Một trong lời kêu gọi của DOC là các bên cần kiềm chế, không làm gì phức tạp thêm tình hình.

Hoạt động này còn nhằm thỏa mãn tinh thần Đại Hán của một bộ phận nội bộ Trung Quốc với hàng trăm bài báo kêu gọi sử dụng vũ lực...

Có thể nói, sự kiện Bình Minh 02 được xem như một mũi tên bắn nhiều đích. Nhưng cái đích hệ quả cuối cùng những nhà vạch kế hoạch này chưa chắc đã lường hết được. Một dân tộc yêu hòa bình, hết sức kiềm chế và chưa bao giờ khuất phục trước cường quyền. Một dư luận thế giới trong thời kỳ hội nhập, các nước ngày càng phụ thuộc vào nhau, không thể đồng tình với bất kỳ hành động đe dọa sử dụng vũ lực, đi ngược lại các quy định của luật quốc tế. Một ASEAN đang buộc phải cảnh giác. Kinh nghiệm quốc tế cho thấy vũ lực không bao giờ giải quyết triệt để các tranh chấp. Chỉ có lòng tin và nỗ lực giải quyết các tranh châp bằng các biện pháp hòa bình mới là chìa khóa để giải quyết các vấn đề Biển Đông, phù hợp với luật pháp quốc tế.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Tâm sự tuổi già

Chu Dung Cơ-, Nguyên thủ tướng nước CHND Trung Hoa
Trần Nhuận Minh - Bốn Mùa - NXB Văn học
09:17' AM - Thứ hai, 15/03/2010


Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày mất một ngày
Qua một ngày vui một ngày
Vui một ngày lãi một ngày

Hạnh phúc do mình tạo ra, vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm cho tôi tớ cho nó.

"Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh", hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa cuộc sống của tuổi già.

Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời,vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn. con yêu cha mẹ là có hạn

Con ốm cha mẹ buồn lo; Cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi

Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ

Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà con không phải nhà cha mẹ

Khác nhau thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp

Chờ báo đáp là tự làm khổ mình

Ốm đau trông cậy vào ai? Trông cậy vào con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta cũng yếu, có khi lo bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.
Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.

Cái được người ta chẳng để ý; Cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phức trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao.

Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống; Trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư) biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui

Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hổ người ta cũng nghỉ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm, thích làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

Sống trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Sống phải hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; Quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; Quá ồn ào thì khó chịu... Mọi thứ đều nên "vừa phải"

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống….)

Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)

Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống

Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách tư duy, tư duy hưởng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hưởng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương có vị; Tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất,trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khoẻ mạnh: đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu. Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình. Đó là cuộc sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng, đa nguyên, nhiều màu sắc. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.

Con người ta chịu đựng, hóa giải và xoa tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ lại chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sư nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta lại muốn tim 1ại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ,cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trẻ,có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi được tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đạt cho mình một dấu chấm hết thật tròn.

Nguồn: Trần Nhuận Minh - Bốn Mùa - NXB Văn học

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

KỸ NĂNG TRÌNH BÀY CHƯƠNG TRÌNH HÀNH ĐỘNG TRƯỚC CỬ TRI

Trung tâm bồi dưỡng đại biểu dân cử- Ban công tác Đại biểu Quốc hội

1. Tầm quan trọng của việc trình bày chương trình hành động trước cử tri
- Việc trình bày chương trình hành động là cơ hội duy nhất để anh/chị thể hiện mình trực tiếp trước cử tri, anh/chị sẽ không có cơ hội thứ hai.
- Việc chuẩn bị chương trình hành động là công việc trình bày những kế hoạch của anh/chị trên giấy, còn việc trình bày trước cử tri là thể hiện bằng miệng những kế hoạch đó. Khi anh/chị đã xác định các nội dung trên giấy, anh/chị cần phải nói ra các nội dung đó cho cử tri hiểu và chấp nhận. Vì thế, toàn bộ chương trình hành động có thành công hay không là phụ thuộc nhiều vào cái cách mà anh/chị nói trước cử tri.
- Trình bày miệng là một cách vận động bầu cử tốt: anh/chị được trực tiếp nhìn thấy, nói chuyện với cử tri, cử tri cũng trực tiếp nhìn thấy anh/chị, nghe anh/chị nói, đặt câu hỏi và nghe anh/chị trả lời. Nếu anh/chị nói tốt, biết lắng nghe và trả lời đúng vào câu hỏi, điều này sẽ thu hút sự quan tâm của cử tri, làm cho họ hài long với ý kiến hoặc giải pháp của anh/chị.
- Khi trình bày miệng, anh/chị được sử dụng giọng nói, ngữ điệu, âm thanh, ánh mắt, khuôn mặt, cử chỉ…để làm cho bài trình bày hay hơn, được cử tri đón nhận tốt hơn.
2. Làm sao để trình bày cho tốt?
Nội dung bản chương trình hành động là yếu tố quyết định sự thành công của buổi trình bày chương trình hành động trước cử tri. Nội dung đó đã được giới thiệu thành chủ đề riêng. Bên cạnh đó, anh/chị cần chú ý đến những yếu tố sau.
a. Chuẩn bị cho buổi trình bày:
Tìm hiểu về người nghe:
Họ gồm những ai? Thành phần nào? Số lượng bao nhiêu? Từ đó anh/chị nên chọn cách nói phù hợp với đối tượng cử tri chiếm số đông ở buổi gặp mặt.
Các anh/chị chủ yếu đến từ vùng các dân tộc thiểu số, còn nhiều khó khăn hơn các cùng khác về kinh tế-xã hội, cho nên cử tri của các anh/chị cũng sẽ có những đặc điểm của những vùng này và có những mối quan tâm mà chỉ có những vùng đó mới có.
Làm đề cương:
Làm đề cương tóm tắt chương trình hành động để dễ theo dõi khi nói. Anh/chị chỉ cần tập trung vào những vấn đề gì mà cử tri ở khu vực bầu cử của anh/chị cần biết.
Đọc lại bài trình bày, nhìn vào mỗi ý trong bài và tự hỏi: Trình bày như thế này cử tri có muốn nghe không? Trình bày điều này có giúp mình giành được phiếu bầu không? Nếu anh/chị thấy không phù hợp thì hãy thay đổi, nhưng không nên thay đổi những nội dung chính mà chỉ chủ yếu thay đổi cách trình bày.
Tìm hiểu về lịch trình buổi tiếp xúc:
+ Cuộc tiếp xúc diễn ra ngày nào, trong bao lâu?
+ Có bao nhiêu ứng cử viên khác cùng tíêp xúc?
+ Anh/chị được sắp xếp trình bày thứ mấy?
+ Anh/chị có bao nhiêu thời gian để trình bày?
+ Thời gian dành cho phần trả lời các câu hỏi của cử tri?
Tìm hiểu địa điểm, các dụng cụ hỗ trợ cho trình bày:
+ Phòng họp rộng hay nhỏ? Có micro không?
+ Anh/chị được đứng trên bục cao hay ở sàn phòng họp? Có thể đứng hay ngồi để trình bày?
+ Nơi tiếp xúc cách nhà bao nhiêu? Anh/chị sẽ đến đó bằng cách nào?
+ Thời tiết hôm tiếp xúc sẽ ra sao? Ví dụ, nếu mưa to hoặc nắng quá cũng sẽ ảnh hưởng đến không khí và tâm lý của người nghe.
+ Chuẩn bị đầy đủ các tài liệu cần thiết cho buổi trình bày
Đoán trước những câu hỏi của cử tri:
Dựa trên bản chương trình hành động mà anh/chị đã soạn, hãy suy nghĩ và đoán trước những câu hỏi cử tri có thể hỏi anh/chị
+ Cử tri sẽ hỏi những câu liên quan chặt chẽ đến lợi ích của họ.
+ Có thể cử tri sẽ chưa tin rằng anh/chị sẽ làm được những điều đã hứa trong bản chương trình hành động, và họ sẽ hỏi kỹ anh/chị làm thế nào để đạt được kết quả.
+ Có khi cử tri hỏi để thử thách tính cách, bản lĩnh anh/chị trả lời như thế nào về những chuyện nóng bỏng hiện nay.
Ví dụ:Nếu biết ông chủ tịch xã nơi anh/chị sinh sống ăn chặn tiền cứu trợ của đồng bào, anh/chị có dám tố giác không? Nếu người khác đứng ra tố giác, anh/chị có dám bảo vệ họ không?
+ Ngoài ra cử tri còn có thể đặt nhiều câu hỏi khác về gia đình và bản thân anh/chị. Nên chuẩn bị trước để trả lời.
Tập trình bày trước để tăng tự tin
+ Nói thử một mình, nói trước bạn bè và gia đình, nhờ họ góp ý và làm theo những góp ý đó nếu thấy hợp lý.
+ Có thể nói trước gương để tự sửa về phong cách, cử chỉ, nét mặt, ánh mắt giao lưu với cử tri; xem lại cách trang phục, trang điểm của mình đã phù hợp chưa.
+ Nếu có máy ghi âm, có thể ghi âm và nghe lại để điều chỉnh tốc độ nói, âm lượng giọng nói, ngữ điệu lời nói; điều chỉnh độ dài của từng phần và toàn bộ bài phát biểu cho phù hợp với lượng thời gian cho phép.
Đến trước buổi trình bày khoảng 15-20 phút để gặp gỡ ban tổ chức, làm quen với cử tri để trấn tĩnh.
b. Trình bày chương trình hành động
Gây ấn tượng ban đầu
- Anh/chị sẽ xuất hiện trước cử tri với hình ảnh như thế nào đề họ có thiện cảm với anh/chị? Ấn tượng ban đầu đến rất nhanh. Chỉ thoáng nhìn, cử tri có thể đoán nhận về khả năng, trình độ văn hóa, tính cách, đạo đức của anh/chị. Hãy cố gắng tạo thiện cảm ban đầu. Vì vậy, những giây phút xuất hiện ban đầu vô cùng quan trọng.
- Vượt qua sự hồi hộp
Nếu thấy lo lắng, hồi hộp thì đó là điều bình thường, hãy thở sâu hoặc uống ngụm nước để trấn tĩnh và nhanh chóng bỏ qua giây phút căng thẳng ban đầu
- Hãy chú ý đến vẻ bề ngoài:
+ Quần áo: Khi lựa chọn quần áo, hãy đặt bản thân vào vị trí người nghe: họ sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy vẻ bề ngoài ăn mặc của anh/chị; tốt nhất hãy mặc tương tự như các cử tri nơi anh/chị đi tiếp xúc. Nên mặc lịch sự, phù hợp, không nên mặc cầu kỳ, không nên mặc quần áo quá chật, quá rộng hoặc mặc khác lạ so với ngày thường.
+ Giầy dép: Không đi giầy dép quá cao; không đi guốc hoặc dép lê; chọn đôi nào mình thấy thoải mái.
+ Kiểu tóc: Nên giữ kiểu tóc bình thường như mọi ngày.
- Phong thái tự nhiên, nhanh nhẹn, thoải mái, tự tin.
- Nét mặt tươi, ánh mắt nhìn thẳng và bao quát một cách chân tình, tin tưởng.
- Dáng đứng tự nhiên, thoải mái, không gò bó, không khép nép; nếu được ngồi phát biểu thì tay nên để một cách tự nhiên trên mặt bàn.
- Đầu giữ tư thế tự nhiên: Không nhìn quá cao lên trần nhà; không nhìn ra ngoài; không nhìn xuống quá thấp.
Cần lưu ý rằng, khi một người đàn ông phát biểu trước đám đông thì mọi người thường lắng nghe ngay, sau đó mới quan sát. Ngược lại, khi một phụ nữ phát biểu thì mọi người thường quan sát trước, lắng nghe sau.
Trình bày miệng trước cử tri:
- Nói theo đề cương đã chuẩn bị sẵn
+ Phần mở đầu: nói ngắn gọn, nhiệt tình nhằm thu hút người nghe
+ Phần chính: Nói kỹ các điểm quan trọng. Nói thực trạng, nguyên nhân, giải pháp. Anh/chị định giải quyết như thế nào các vấn đề mà cử tri quan tâm để họ sẽ bỏ phiếu cho mình.
+ Phần kết luận: Diễn đạt rõ dự định của mình khi sẽ trở thành đại biểu Quốc hội. Cám ơn mọi người đã lắng nghe.
- Bố trí thời gian trình bày hợp lý: thời gian nhiều nhất cho phần nội dung chính; trong đó, thời gian nhiều hơn cho nội dung nào mà cử tri quan tâm nhiều hơn.
- Dành thời gian để trả lời câu hỏi cử tri.
- Chú ý: Không nên xin nói thêm khi đã hết thời gian cho phép.
Kỹ thuật trình bày:
Nên nhớ: Anh/chị trình bày nói chứ không phải đọc bài viết sẵn. Nếu chỉ đọc bài viết sẵn, cử tri sẽ chán, làm mất tính hấp dẫn của buổi trình bày, khiến cho các dự định của anh/chị không được cử tri tiếp nhận đầy đủ. Vì vậy:
- Học thuộc những câu mở đầu để khi bắt đầu không phải nhìn vào đề cương. Nhưng sau đó, có thể thình thoảng liếc nhìn vào đề cương để trình bày, khi quên ý, hãy bình tĩnh lướt nhìn vào đề cương.
- Chú ý giao tiếp bằng ánh mặt, cử chỉ với người nghe.
Sử dụng ngôn ngữ nói:
+ Âm lượng lời nói: Hãy nói đủ to để gây ấn tượng về quyền lực và sự nhiệt tình. Nhưng không nên nói quá to, không nói quá nhỏ, nói vừa đủ để tất cả mọi người trong phòng nghe được và hiểu mình.
+ Giọng nói từ tốn, điềm đạm.
+ Tốc độ nói: Nhiều người nói quá nhanh, vì họ muốn trình bày hết bài phát biểu càng nhanh càng tốt. Đối với những người này, hãy nói chậm hơn so với hàng ngày, điều này sẽ giúp người nghe có thời gian tiếp nhận và suy nghĩ về những gì anh/chị nói. Nói chậm đi cũng giúp anh/chị có chút thời gian để suy nghĩ và để thở, thấy tự tin hơn. Tuy nhiên, nên nhớ rằng thời gian có hạn, nếu nói chậm quá anh/chị sẽ không đủ thời gian trình bày hết nội dung của bài. Bởi vậy, nên giữ tốc độ nói không nhanh quá, không chậm quá. Như đã trình bày ở phần trên, tập nói trước sẽ giúp anh chị làm quen với tốc độ nói thích hợp.
+ Ngữ điệu nói: Không nên nói đều đều làm cử tri thấy chán. Hãy thay đổi ngữ điệu nói để làm cho bài trình bày của anh/chị thêm sinh động. Ví dụ, để cử tri chú ý đến những nội dung quan trọng, hãy nói to hơn, ngừng lại một chút hoặc nhắc lại từ của nội dung đó. Khi sắp kết thúc bài trình bày vẫn phải giữ giọng nói nhiệt tình, sôi nổi. Nói những câu cuối cùng chậm lại, thật rõ ràng.
+ Dùng từ: Dùng từ cẩn thận, tránh gây hiểu lầm, gây tổn thương. Chú ý cả tình cảm chứ không chỉ lý trí. Nên dùng “chúng ta” và “của chúng ta” chứ không nên dùng “tôi” và “các quý vị” (trừ lúc giới thiệu bản thân). Chú ý cách xưng hô, dùng từ phù hợp với cử tri nơi có những sắc thái văn hóa, đặc điểm dân tộc khác nhau. Nếu được, dùng tiếng của đồng bào dân tộc thiểu số đúng lúc, đúng chỗ cũng có thể gây thiện cảm của cử tri.
Sử dụng điệu bộ, cử chỉ:
+ Chú ý ánh mắt: mắt nhìn thẳng vào cử tri. Nếu anh/chị chỉ nhìn vào một nhóm người nghe thì gây cảm giác rằng anh/chị chỉ chú ý đến nhóm đó mà bỏ quên nhóm khác. Vì vậy, khi nó, hãy đưa ánh mắt bao quát toàn bộ phòng họp, không bỏ sót một góc nào.
+ Nét mặt luôn giữ tươi tắn; có thể nghiêng đầu, gật đầu lúc thích hợp.
+ Không để đôi tay một chỗ gò bó, mà hãy sử dụng tay một cách tự nhiên để nhấn mạnh ý hoặc chuyển ý.
+ Tránh những động tác, cử chỉ buồn cười: che miệng, gãi đầu…Không chống tay vào hông hoặc bỏ tay vào túi áo, không mân mê bút mực, bút chì hoặc micro trên tay. Trong lúc trình bày không cúi xuống để ghi chép hoặc sửa văn bản, không sửa tóc hoặc sửa quần áo.
Tiếp thu và trả lời câu hỏi của cử tri:
- Phần tiếp thu và trả lời câu hỏi cử tri có cái khó là anh/chị sẽ bị động, không biết cử tri sẽ hỏi cái gì. Như đã nói ở phần trên, khi chuẩn bị ở nhà, anh/chị nên dựa trên nội dung của bản chương trình hành động để đóan trước cử tri có thể sẽ hỏi về cái gì, từ đó vạch sẵn câu trả lời. Nếu câu hỏi hoàn toàn mới, không được đoán ra ở nhà, anh/chị hãy giữ bình tĩnh, nhớ lại tất cả những gì mình biết để trả lời.
- Hãy chú ý lắng nghe: tập trung suy nghĩ để nghe cử tri hỏi. Chăm chú nhìn vào người nói thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu. Có thể đôi lúc sử dụng từ đệm khi nghe câu hỏi: vâng, vâng ạ, dạ; hoặc cử chỉ: gật đầu tỏ ý hiểu, cười thông cảm…
- Thái độ tiếp thu vui vẻ, khiêm tốn, luôn giữ nét mặt tươi tắn, không tỏ ra bối rối, không lo sợ, không giận dữ trước những câu hỏi gai góc.
- Nếu không nhớ được, hãy ghi chép nhanh, đầy đủ các câu hỏi, không bỏ sót chi tiết.
- Phân loại trước các nhóm vấn đề để xếp các câu hỏi cùng một nhóm vào với nhau để lúc trả lời đỡ tốn thời gian. Ví dụ, các nhóm vấn đề: pháp luật, giáo dục, y tế, xóa đói giảm nghèo, bản thân… Những câu hỏi nào cùng một nhóm thì trả lời chung một lần.
- Trước khi trả lời nên nói lời cảm ơn cử tri đã nêu ý kiến.
- Trả lời đúng vào câu hỏi, ngắn gọn, rõ rang.
- Chọn những vấn đề đã nắm vững để trả lời trước.
- Những vấn đề không thuộc chức năng, phạm vi giải quyết của mình; những vấn đề khó trả lời ngay thì xin tiếp thu, đề nghị cử tri được để lại nghiên cứu kỹ hơn trả lời sau, hoặc chuyển cho các cơ quan có trách nhiệm trả lời.
- Không nên từ chối trả lời câu hỏi. Nếu không trả lời được, hãy nói rằng: đây là một câu hỏi thiết thực, tôi cũng quan tâm và muốn biết thêm, nhưng hiện nay tôi chưa có đầy đủ thông tin, vì vậy tôi xin được tiếp thu và sẽ cố gắng tìm hiểu thêm vấn đề này.
- Không nên hứa bất cứ điều gì mà mình không thể làm được.
- Khi không còn thời gian trả lời, phải xin lỗi cử tri.
- Cuối cùng, hãy cám ơn cử tri và Ban tổ chức.

SOẠN THẢO CHƯƠNG TRÌNH HÀNH ĐỘNG CỦA ỨNG VIÊN

Trung tâm bồi dưỡng đại biểu dân cử- Ban công tác Đại biểu Quốc hội

1. Chương trình hành động là gì?
Chương trình hành động của ứng cử viên là những công việc mà ứng viên hứa sẽ làm cho cử tri nếu được cử tri bầu làm đại biểu Quốc hội. Mỗi ứng cử viên sẽ viết ra giấy chương trình hành động thành bản báo cáo, sau đó trình bày chương trình hành động của mình tại cuộc tiếp xúc cử tri ở khu vực bầu cử của mình.
2. Tại sao cần có chương trình hành động?
- Chương trình hành động giới thiệu cho cử tri biết anh/chị là ai, tại sao anh/chị muốn làm đại biểu Quốc hội, tại sao anh/chị có thể làm đại biểu Quốc hội
- Chương trình hành động giúp các cử tri biết rõ hơn anh/chị có thể làm đại biểu được không. Vì vậy, anh/chị cần có chương trình hành động tốt để cử tri bỏ phiếu bầu cho anh/chị.
3. Thu thập thông tin xây dựng chương trình hành động
a. Những thông tin cần thu thập
- Thông tin chung về tình hình và phương hướng phát triển của đất nước: chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, môi trường…Cần liên hệ tình hình chung đó có ảnh hưởng như thế nào đến tình hình riêng ở khu vực bầu cử của anh/chị.
- Tình hình tế-xã hội của địa phương (tỉnh, huyện nơi anh/chị ứng cử). Các vấn đề mà người dân đang gặp phải liên quan đến cuộc sống (việc làm, giáo dục, sức khỏe, môi trường, định canh định cư, đường sá, nước sạch, mùa vụ…)
- Thông tin về cử tri trong khu vực bầu cử của anh/chị: Nhóm cử tri nào chiếm số đông có ảnh hưởng đến số phiếu bầu cho anh/chị; những nhu cầu, mong muốn, đề xuất của các nhóm cử tri khác nhau.
- Tìm hiểu sâu những vấn đề liên quan đến nghề nghiệp, chuyên môn họat động của mỗi ứng cử viên.
b. Tìm thông tin ở đâu?
- Nguồn tài liệu có sẵn:
Văn kiện của Đảng, các văn bản pháp luật, báo cáo Quốc hội, của chính phủ, của các bộ ngành từ trung ương đến địa phương; những thông tin liên quan đến chuyên môn của anh/chị.
Các báo cáo của HĐND, UBND, cấp ủy, các đoàn thể địa phương nơi anh/chị ứng cử. Các loại báo chí. Các tài liệu của các hội thảo, hội nghị, các lớp tập huấn.
- Gặp gỡ trực tiếp các cơ quan, ban ngành, đoàn thể
- Gặp gỡ các đối tượng cử tri:
c. Cách thu thập thông tin
- Chú ý khai thác những thông tin về các vấn đề của đồng bào dân tộc thiểu số (số l iệu, những khó khăn của đồng bào, nhu cầu của đồng bào…)
- Cần ghi chép, sắp xếp những thông tin thu thập được một cách khoa học: theo nhiệm vụ của từng cấp- trung ương, địa phương; theo nội dung từng lĩnh vực- kinh tế, xã hội, giáo dục…để tìm ra nội dung quan trọng.
- Khi tiếp xúc trực tiếp, không nên nói nhiều về bản thân.
- Khi tìm hiểu về cử tri, những câu hỏi đối với cử tri nên đơn giản, dễ hiểu.
d. Khoanh vùng các vấn đề quan trọng
Sau khi đã thu thập đủ thông tin, bước tiếp theo là xác định các vấn đề quan trọng của chương trình hành động.
- Vấn đề quan trọng là gì?
Đó là những nhu cầu, mong muốn của các cử tri; những vấn đề mà cử tri mong đợi các anh/chị có thể đề xuất giải pháp và giải quyết khi đã trở thành đại biểu Quốc hội.
- Tại sao phải xác định vấn đề quan trọng?
Xác định vấn đề quan trọng giúp anh/chị những điểm sau đây:
+ Tập trung chú ý hơn vào những việc gì, những việc nào có thể chú ý ít hơn, những việc nào có thể tạm thời để lại.
+ Làm rõ được nhưng mong muốn điển hình, chung nhất của các nhóm cử tri, chứ không phải là của một cử tri riêng lẻ.
+ Giúp anh/chị nhìn nhận vấn đề một cách tổng thể, trong mối liên kết với nhau.
- Những vấn đề quan trọng là những vấn đề gì?
+ Đó là những vấn đề được phần lớn cử tri trong khu vực bầu cử của anh/chị quan tâm (ví dụ, các vấn đề của đồng bào dân tộc thiểu số như nước sạch, đường sá vào thôn bản…)
+ Đó là những vấn đề mà Quốc hội khóa tới phải giải quyết.
+ Đó là các vấn đề mà bản thân anh/chị hiểu rõ nhất, thuộc lĩnh vực chuyên môn của anh/chị, anh/chị thấy mình đủ khả năng tham gia đề xuất ý kiến, tác động làm cho vấn đề đó tốt lên.
Nên đặt câu hỏi, anh/chị làm được gì đối với những vấn đề đang đặt ra. Có khi một vấn đề rất quan trọng đối với đất nước, đối với cử tri trong khu vực bầu cử, nhưng nếu anh/chị biết mình không thể làm được gì thì đó không phải là vấn đề quan trọng.
4. Bố cục và nội dung bản chương trình hành động
Chương trình hành động gồm 3 phần, mỗi phần có những nội dung sau:
Phần mở đầu:
- Giới thiệu ngắn gọn về bản thân và gia đình (anh/chị đã làm ở đâu, làm gì, đã làm được những gì; anh/chị quan tâm đến những chuyện gì).
- Nói ngắn gọn về Quốc hội, về nhiệm vụ của người đại biểu Quốc hội, tại sao anh/chị muốn trở thành đại biểu Quốc hội.
- Thu hút sự chú ý của người nghe bằng cách nói đến những chuyện mà cử tri ở vùng đó hay quan tâm, hay nhắc đến.
Phần nội dung chính:
- Trình bày ngắn gọn những hiểu biết của anh/chị về tình hình kinh tế, chính trị xã hội nói chung trong một vài năm gần đây. Tình hình chung đã giúp tình hình ở khu vực cử tri sinh sống tốt lên như thế nào? Tình hình chung có gây khó khăn gì cho khu vực cử tri sinh sống không?
- Trình bày những gì anh/chị biết được về những chuyện mà cử tri quan tâm và mong muốn được giải quyết tốt hơn.
- Tập trung vào vài lĩnh vực mà anh/chị thấy mình có thể làm được và trình bay với cử tri anh/chị có thể làm gì, bằng cách nào để giải đáp các thắc mắc, đề xuất của cử tri? Làm gì, bằng cách nào để tham gia và góp phần giải quyết các vấn đề?
- Nói chung, phần này cần thể hiện được những mặt mạnh của anh/chị với tư cách ứng cử viên, ví dụ: kinh nghiệm, kiến thức, tính độc lập, tính trung thực, nhiệt thành, đáng tin cậy…
Phần kết luận:
- Nhắc lại ngắn gọn các ý chính quan trọng trong bài.
- Hứa sẽ làm những điều đã trình bày ở phần chính.
- Cám ơn sự chú ý theo dõi của cử tri và khéo léo kêu gọi cử tri ủng hộ, bỏ phiếu cho anh/chị trong kỳ bầu cử tới để anh/chị có thể thực hiện các mong muốn của cử tri.
5. Những điều cần nhớ:
Tìm hiểu cử tri khu vực anh/chị ra ứng cử:
- Cử tri trong khu vực bầu cử của anh/chị gồm những ai: bao nhiêu phụ nữ, nam giới, người cao tuổi, trẻ tuổi; nông dân, làm nương, làm rẫy, buôn bán, doanh nhân, công nhân, cán bộ thôn bản; cử tri học lớp mấy.
- Ai là nhóm cử tri chiếm số đông có ảnh hướng đến số phiếu bầu cho anh/chị? Nhóm cử tri nào có nhu cầu, lợi ích, mong muốn gần với khả năng đáp ứng của anh/chị?
- Tìm hiểu xem nhóm cử tri nào ủng hộ mạnh anh/chị, nhóm nào ủng hộ yếu, nhóm nào chưa quyết định, nhóm nào phản đối ít, nhóm nào phản đối mạnh nhất. Trong 5 nhóm này, anh/chị nên chú ý thuyết phục nhiều hơn 3 nhóm giữa là: nhóm ủng hộ yếu, nhóm chưa quyết định, nhóm phản đối ít.
- Điều mong muốn cuối cùng của anh/chị là làm sao để cử tri bỏ phiếu bầu anh/chị.
- Cử tri mong đợi gì ở anh/chị?
Cử tri muốn anh/chị đúng là người thay mặt họ nói lên những chuyện của họ ở Quốc hội.
- Đoán trước cử tri có thể sẽ có những suy nghĩ gì về anh/chị? (cả những suy nghĩ tích cực và tiêu cực).
- Cử tri muốn nghe điều gì?
Cử tri muốn nghe anh/chị nói anh/chị sẽ làm gì để giúp học giải quyết những chuyện mà họ quan tâm. Qua việc nghe anh chị nói, cử tri đánh giá anh/chị có làm được những điều đã hứa?
Tìm hiểu những ứng cử viên cùng khu vực bầu cử:
- Những ai sẽ cùng ứng cử cùng anh/chị?
Các ứng cử viên cùng khu vực bầu cử là ai, họ giỏi về cái gì? Chương trình hành động của họ nói về những chuyện gì?
- Anh/chị thử so sánh bản thân mình với các ứng cử viên khác. Nếu anh/chị chưa biết sẽ ứng cử cùng với những ai, hãy so sánh với ứng viên hoặc đại biểu Quốc hội nói chung và các khóa trước. Từ đó, anh/chị lựa chọn những đặc điểm nào mà anh/chị cho là cần phải có của một đại biểu Quốc hội. (lớp tập huấn này sẽ giúp các anh/chị tiếp xúc với một số đại biểu Quốc hội người dân tộc thiểu số để trao đổi, học hỏi kinh nghiệm).
- Nói lên điểm mạnh của anh/chị với tư cách là một đại biểu Quốc hội tương lai.
Nên ghi nhớ rằng: Cuộc bầu cử là một cuộc thi, để có thể trúng cử, anh/chị phải chứng tỏ được mình hơn các ứng viên khác. Vì vậy nếu có thể được anh/chị cũng cần tìm hiểu điểm mạnh, điểm yếu của các ứng cử viên khác, và cử tri nghĩ gì về các ứng viên đó.
Tóm lại, bản chương trình hành động phải:
- Cho cử tri biết về năng lực và kinh nghiệm, các thế mạnh của anh/chị
- Thuyết phục cử tri rằng anh/chị sẽ là một đại biểu Quốc hội tốt (nói ra những hiểu biết của anh/chị về những gì mà cử tri muốn, anh/chị sẽ làm được những điều mà cử tri mong muốn).
- Nói cho cử tri biết anh/chị sẽ tập trung vào những việc gì, chuyện gì khi trở thành đại biểu Quốc hội. Điều này giúp anh/chị chỉ rõ cho cử tri thấy cái đích mà anh/chị sẽ đưa cử tri đến trong 5 năm tới; giúp anh/chị nhận ra những việc có thể làm, và tạo ra điểm khởi đầu để tiến tới.
- Khéo léo kêu gọi cử tri bỏ phiếu cho anh/chị.